Cherreads

Chapter 13 - Chương 13

Thời gian trôi chậm đến tàn nhẫn. Mỗi lần xem đồng hồ, tưởng đã lâu, hóa ra mới chỉ năm phút trôi qua. Đè nén một nỗi niềm mơ hồ, Alex nằm bất động. Một tiếng sau, cậu đứng dậy. Đến lúc phải đi rồi.

Bước chân xuống cầu thang cũ kỹ, tiếng gỗ cót két vang lên. Trong bếp không có bữa sáng được chuẩn bị sẵn, chỉ một hộp ngũ cốc mới trên tủ, dường như cậu đã tự mua nó từ lúc nào.

Vài con chuột nhắt bắt đầu xuất hiện trong nhà. Cứ để vậy, chúng sẽ gặm nát mọi thứ mất. Mẹ mà biết thì sẽ hoảng lắm. Alex bất chợt nghĩ đến một điều vô nghĩa như thế.

Nhai vội chiếc bánh mì tròn sắp hết hạn, xỏ giày, cầm ô, cậu mở cửa. Mùi đất ẩm ùa vào. Alex vốn yêu cái mùi ấy, mùi của mưa hè hòa trong cỏ. Nó từng là cầu nối đưa cậu về với những ký ức về Nathan.

Nhưng giờ đây, những ngày mưa không nên còn mang ý nghĩa gì đặc biệt nữa. Cậu không cần phải đến ga sớm để gặp anh, không cần phải gán cho ngày họ gặp nhau một ý nghĩa thiêng liêng. Bạn bè bình thường đâu có làm thế chứ.

Vậy là chẳng còn gì đáng mong đợi nữa.

Con đường đến trường ảm đạm dưới làn mưa, lấm tấm những vũng nước trên mặt nhựa gồ ghề. Đến một ngã rẽ, đôi chân cậu như có ý thức riêng, dẫn cậu đến ga tàu điện ngầm thay vì trạm xe buýt. Vô cớ bực bội với bản thân, Alex hất tay rối tung mái tóc. Nhưng cậu không quay đầu.

Dù luôn tiết kiệm, chỉ dành tiền cho bóng đá vì bố không cho nhiều, Alex vẫn đưa thẻ Oyster ra quẹt. Số dư chả còn bao nhiêu. Thật vô lý khi trả hơn 2 bảng cho một chuyến tàu trong khi đã có vé xe buýt theo mùa.

Nhưng cậu vẫn bước qua cửa soát vé.

 Cậu đã chọn con đường này.

Người đông nghịt. Giữa dòng người vội vã đuổi theo nhịp làm việc, Alex lặng lẽ bước về phía cuối sân ga. Dù tự trách mình ngốc nghếch, cậu vẫn dừng chân trên vạch vàng quen thuộc. Chuyến tàu điện ngầm cuối cùng cũng đến, chậm mất 15 phút. Cậu chen chúc bước lên, bị cuốn vào dòng người xô đẩy.

Đương nhiên rồi, Nathan không có ở đó.

Ngay từ đầu giả định đã sai. Thời gian đã trôi qua quá nhiều, và bản thân việc Nathan chờ cậu trên tàu là một điều phi lý. Alex dán mắt vào cánh cửa tàu, bực bội với chính mình, kẻ luôn tạo ra những kỳ vọng chỉ để rồi thất vọng. Con tàu di chuyển ì ạch như muốn kéo dài thêm sự chậm trễ. Cậu liếc nhìn đồng hồ, muộn học là cái chắc.

Phải mất gấp đôi thời gian thường lệ, Alex mới xuống tàu. Chẳng có bóng dáng quen thuộc nào cả. Vì đã qua giờ vào học, xung quanh cũng chẳng thấy ai đồng tuổi, mặc đồng phục như cậu. Cậu bước ra sân ga vắng lặng, chầm chậm leo lên cầu thang dẫn ra lối thoát.

Chỉ còn ba bậc nữa thôi, cậu chợt thấy một bóng hình quen thuộc. Alex dừng lại, ánh mắt từ dưới chân cầu thang ngước lên, và trong khoảnh khắc đó, cậu nhận ra mái tóc vàng nhạt ấy. Giữa khung cảnh xám xịt, chỉ có mái tóc ấy là nổi bật. Bước chân cậu chậm lại. Alex nhíu mày, cố gắng nhìn kỹ hơn.

Có ảo tưởng thì cũng phải hợp lý chứ.

Cậu nhắm chặt mắt rồi mở ra, như muốn xua đuổi hình ảnh trước mắt. Cậu tự hỏi mình đang làm gì vậy. Có lẽ chỉ là một người có ngoại hình tương tự thôi. Tuy nhiên, cậu vẫn cẩn thận bước tiếp. Từng bước một, chậm rãi tiến về phía trước. Bàn tay cầm ô siết chặt. Miệng cậu khô khốc. Bụng dưới thắt lại, có cảm giác như một thứ gì đó sắp trào ra.

Vào khoảnh khắc cậu đến đủ gần, người đó quay lại. Ánh mắt họ chạm nhau. Đôi mắt xanh lục ấy đang nhìn Alex.

"Chào."

Nathan khẽ chào. Alex không thốt nên lời, chỉ im lặng đáp lại. Nathan nhìn cậu chằm chằm mà không nói thêm gì. Sự im lặng khiến Alex bối rối. Cậu mấp máy môi, cố tìm từ ngữ, nhưng đầu óc trống rỗng, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Sao cậu… lại ở đây?"

Khác với dự định, câu hỏi cứ vậy mà bật ra. Cậu quên mất tất cả những lời chào hỏi thông thường như "xin chào", "Nate" hay "chào buổi sáng".

"Tôi nghĩ cậu sẽ không đến, và tự hỏi liệu mình có lỡ mất cậu ở đâu đó không."

Alex lặng người trước câu nói đó. Một cơn choáng váng ập đến, như thể cậu vừa bị đẩy khỏi vách đá. Xin đừng đối xử với tôi như thế mà.

"Vậy nên tôi đã đợi."

Nếu cậu cứ làm thế này…

"Chúng ta vẫn luôn đi cùng nhau vào những ngày mưa mà."

… tôi sẽ càng không thể ngừng thích cậu mất.

Thậm chí, một cảm giác bất công dâng lên trong lòng cậu. Cậu cố gắng tìm lời để trách móc Nathan. Cậu thật ngốc. Tại sao cậu lại tốt bụng đến mức ích kỷ như vậy? Tại sao khuôn mặt cậu lại như thế? Tại sao… tại sao cậu cứ…

Tuy nhiên, tất cả những lời oán trách ấy nhanh chóng tan biến khi Nathan bước về phía cậu. Anh dừng lại ở khoảng cách vừa đủ, ngay trước khi mũi giày họ chạm vào nhau, rồi khẽ nheo mắt cười.

"Đi thôi."

Thay vì đi trước, Nathan đợi Alex bước đi. Sức lực rời khỏi bàn tay đang nắm chặt chiếc ô. Đôi chân do dự cuối cùng cũng nhấc lên. Nathan đi bên cạnh cậu.

Trời gần như đã tạnh mưa. Những hạt mưa còn sót lại rơi lất phất như sương, lạnh buốt khi chạm vào da. Những vũng nước nông trên mặt bê tông rung rinh theo mỗi bước chân. Vượt qua tiếng ồn ào mờ nhạt xung quanh, Nathan lại cất tiếng:

"Dạo này không thấy cậu mấy."

Alex nín thở, cảm giác tội lỗi ùa về. Đôi mắt luôn nhìn xuống đất giờ chứa đựng hình ảnh đường nét góc cạnh bên gò má của Nathan. Cậu ngỡ Nathan sẽ nhìn thẳng về phía trước, nhưng không, anh đang nhìn Alex. Sự bối rối trỗi dậy, nhưng đồng thời, một niềm vui ngu ngốc cũng len lỏi trong tim.

"… Thế hả?"

"Ừ."

Dù muộn học, nhưng Nathan vẫn không vội vã, ánh mắt vẫn dán chặt vào Alex. Hơi thở của Alex trở nên gấp gáp. Sự căng thẳng dồn nén khiến cổ họng cậu cứng đờ.

"Tôi… hơi bận ấy."

Cho dù việc tập luyện có bận rộn đến đâu, lời bào chữa này nghe vẫn mơ hồ và yếu ớt, nhất là khi suốt hai năm qua họ chưa từng bỏ lỡ một bữa trưa cùng nhau. Nathan im lặng nhìn Alex một lúc, rồi quay mặt đi. Trái tim Alex bỗng đập thình thịch. Cậu cảm giác như Nathan đã nhận ra lời nói dối của mình.

"Thì… có một Omega được giới thiệu cho tôi mà."

Ngay sau khi thốt ra, Alex đã tự chửi rủa bản thân. Đó là một lời bào chữa vụng về và vô vị đến tuyệt vọng. Nathan dừng bước trước câu nói đó. Đôi môi khẽ mím chặt của anh chậm rãi hé mở.

"Vậy sao?"

Thật khó để nói rằng không phải vậy.

"Ừ. Liam trong đội bóng giới thiệu cho tôi."

Alex tiếp tục nói dối, lần này dùng cả tên đồng đội để chắp vá câu chuyện. Cậu cảm thấy có lỗi khi lừa dối Nathan, nhưng dường như chẳng còn lựa chọn nào khác. Mình đang làm gì thế này? Dù sao thì, cậu rồi cũng phải gặp một ai đó thôi. Bởi vì cậu sẽ phải từ bỏ Nathan. Anh không thích cậu, và tương lai… cũng sẽ chẳng bao giờ thích cậu.

"Hai người đang hẹn hò à?"

Câu hỏi của Nathan khiến Alex chớp mắt.

"…Hả?"

"Vậy là có hẹn hò không?"

Cậu lắc đầu.

"Không."

Làm sao mà hẹn hò được khi cậu thậm chí còn chẳng biết tên "người ấy" là gì.

"Tại sao?"

"Vì… tôi với người ấy cũng chưa gặp nhiều…"

"Người ấy học trường mình à?"

Nathan vẫn đứng đó, hỏi tiếp mà chẳng có ý định rời đi. Alex có cảm giác như đang bị thẩm vấn, nhưng lạ thay, cậu không thấy khó chịu. Ngược lại, một niềm vui ngu ngốc len vào tim khi nhận được sự quan tâm ấy của anh.

"Không… người ấy học trường khác."

"Vậy thì giới thiệu tôi với người ấy đi."

Lời nói đó khiến Alex choáng váng. Cậu mở to mắt, miệng hơi hé.

"…Hả?"

"Đây là lần đầu cậu thích ai đó mà. Không được sao?"

Giọng Nathan vang lên kiên định, thậm chí hơi ép buộc. Đầu óc Alex trống rỗng. Nói dối Nathan sao mà khó đến thế, cơ mà, nếu là ai khác thì có lẽ đã dễ dàng hơn nhiều. Cậu cố gắng tập trung trong khoảng im lặng kéo dài, tâm trí quay cuồng tìm cách thoát thân.

"Cái đó… hơi khó."

Nathan vẫn đứng yên. Một giọt mồ hôi lạnh lặng lẽ chảy dài trên gáy Alex. Tim cậu đập thình thịch như muốn vỡ tung.

"Tôi chưa từng… hẹn hò bao giờ, nên cũng chưa gặp người ấy nhiều lắm."

Giờ thì ngay cả chính Alex cũng không hiểu mình đang nói gì nữa.

 

"Ý tôi là… tôi không biết phải cư xử thế nào cho đúng… Tôi không biết…"

Cậu gần như muốn bỏ chạy ngay tức khắc. Cuối cùng, Alex im bặt, đầu hàng trước tình thế. Nathan nheo mắt nhìn cậu chằm chằm. Khoảng im lặng chỉ thoáng qua nhưng với Alex dài như vĩnh cửu, khiến cậu vô thức thở phào nhẹ nhõm. Cậu sợ hãi không biết anh sẽ phản ứng thế nào. Anh sẽ bảo cậu nên bịa chuyện cho khéo hơn chăng? Hay mắng cậu vì những lời vô nghĩa này?

"Để tôi giúp cậu nhé?"

Nhưng câu nói thốt ra từ miệng Nathan hoàn toàn khác xa những gì Alex tưởng tượng.

"Giúp… gì cơ?"

"Hẹn hò."

Alex hoàn toàn mất phương hướng.

"Làm sao cậu… có thể giúp tôi hẹn hò được?"

"Tôi có nhiều kinh nghiệm hơn cậu mà."

Cậu choáng váng. Alex nhíu mày, một cảm giác kỳ lạ trào lên: Không thể nào.

"Chúng ta luyện tập với nhau là được."

Không… thể… nào…

Đầu óc Alex trắng xoá. Cậu há hốc miệng rồi lại ngậm lại, không hay biết chiếc ô trong tay đã rơi xuống đất. Ý nghĩa đằng sau lời đề nghị của Nathan từ từ thấm vào tâm trí cậu. Ngay lập tức, máu dồn hết lên mặt.

"T-Tôi… và cậu?"

Giọng cậu khàn đặc vì cổ họng nghẹn lại. Ngực thắt chặt, làn da bừng nóng.

"Không thích sao?"

Giọng Nathan dịu dàng. Alex cảm thấy mình sắp phát điên khi đối diện với ánh mắt ấy, hàng mi dài lấp lánh như sợi chỉ vàng dưới ánh sáng mờ ảo. Làm sao cậu có thể từ chối được khi khuôn mặt ấy đang đề nghị mình điều gì đó.

"Không!"

Cậu trả lời nhanh đến mức chính mình cũng giật mình. Nhưng… như vậy có được khôngta? Còn Jessica thì sao? Nghĩ đến cái tên đó, Alex có cảm giác như mình đang phản bội. Không, không phải vậy. Chỉ là luyện tập thôi mà. Chắc Nathan cũng chẳng nghĩ ngợi gì đâu. Nhưng thật kỳ lạ, khi cậu đã quyết tâm từ bỏ anh, giờ lại nhận lời… "luyện tập hẹn hò".

"Nhưng… cậu đâu phải là Omega."

More Chapters