Cherreads

Chapter 12 - Chương 12

Tina cười. Nathan nhìn cô ta. Biểu cảm của anh như muốn hỏi 'Sao cậu lại cười?'.

"Không có gì, chỉ là tôi tự hỏi liệu hai người có phải là bạn thân không. Alex trước đây cũng từng hỏi một câu tương tự như vậy á."

Cổ họng Nathan lại ngứa ran. Anh nhăn mặt, nhớ lại buổi chiều hôm đó. Buổi chiều khi những chiếc lá rụng bay tả tơi trên sân trước nhà Alex. Alex đã nhìn Nathan với ánh mắt ấy. Giống như cái ngày anh che ô cho cậu, trông cậu như một người muốn khóc mà không biết cách khóc. Ngay cả lúc đó, Alex vẫn đang mỉm cười.

Hình ảnh Alex cứ vướng bận trong lòng khiến buổi tập tối nay của Nathan không được hiệu quả. Có lẽ nhận thấy tình trạng của anh, Jonah, chủ phòng gym, đã bắt chuyện.

"Có chuyện gì thế, nhóc cảnh sát?"

Nathan nhăn mặt. Jonah là người đã dạy Krav Maga cho anh từ nhỏ. Ông là một người nhập cư từ Israel và cũng là bạn lâu năm của cha anh. Đồng thời, ông là một trong số ít người biết Nathan muốn trở thành một cảnh sát.

"Cháu không còn là nhóc nữa ạ."

Nathan biết câu nói này thừa thãi, nhưng cuối cùng anh vẫn thốt ra. Jonah cười khoái chí.

"Không gọi nhóc thì gọi bằng gì?"

Anh cao hơn mức trung bình, nhưng so với các anh trai của mình, chiều cao vẫn là khía cạnh duy nhất trong ngoại hình khiến Nathan bận lòng. Nhìn tất cả mọi người trong gia đình, kể cả cha, đều cao trên 6feet, thì chắc chắn anh sẽ còn cao nữa. Nhưng đôi khi anh cảm thấy khó chịu, là bởi mọi người, kể cả Alex – người luôn nhìn xuống anh với ánh mắt như thể anh "dễ thương" – lại bảo rằng anh chỉ phát triển đến thế là hết. Ờ thì... Alex nói thì không đến mức gây bực mình lắm.

Nghĩ đến đó, Nathan cầm lấy khăn. Chuyện người ta đánh giá anh qua vẻ bề ngoài không phải hôm nay hay hôm qua mới có. Anh biết rõ mình trông thế nào. Cả đời anh đã nghe những lời có cánh kiểu "đẹp trai quá", "xinh như gái", "đẹp đến mức chẳng Omega nào sánh bằng".

Lý do Nathan không ưa thiên hạ cũng bắt nguồn từ đây. Trên đời có quá nhiều thằng ngu nghĩ rằng đối phương sẽ vui vẻ chấp nhận, miễn là đó là một lời khen.

Nathan chưa bao giờ muốn mình trông giống một Omega. Anh là Beta, và không thể xem những lời kiểu "đẹp hơn cả Omega" là lời khen được. Hồi nhỏ anh từng rất bực bội, nhưng sau khi nhận ra phản kháng cũng vô ích, anh bèn im lặng. Thay vào đó, anh dựng lên một bức tường. Anh không kết thân với nhiều bạn đồng giới, và đặc biệt... không cho phép Alpha nào lại gần.

Xét theo nghĩa đó, Alex là một ngoại lệ duy nhất. Cậu Alpha chơi bóng đá ấy trông có vẻ là một Alpha điển hình, nhưng lại không đối xử với Nathan như một Omega. Đôi khi có chút ám ảnh về việc phải hành xử như một Alpha, nhưng không đến mức khó chịu. Mỗi khi có ai đó trêu chọc anh, Alex đứng ra bảo vệ anh. Chứng kiến điều đó, thực lòng anh cũng thấy lạ...

Ấn tượng nhất là hai năm trước, khi họ mới trở thành bạn. Đang đi trong hành lang, anh bất ngờ bị một Alpha cùng lớp chặn lại tỏ tình. Alex đã nổi giận với tên ngốc nói rằng "chẳng có Omega nào trong trường xinh đẹp bằng cậu", và quát lên:

"Cậu nghĩ nói vậy là hay lắm à? Nathan không phải Omega."

Alex đã đánh nhau với gã đó, và mọi chuyện chỉ kết thúc khi giáo viên chạy đến. Đó là lần đầu tiên Nathan biết rằng Alex, người luôn hiền lành trước mặt anh, lại biết đánh nhau.

Thành thật mà nói, anh không cần Alex bảo vệ. Trên thực tế, Nathan đã học võ thuật lâu đến mức có thể dễ dàng khống chế hầu hết các Alpha coi anh là một "Omega dễ thương". Bởi vì anh muốn trở thành một cảnh sát như cha mình.

Mẹ anh cực kỳ ghét việc các con theo nghiệp cảnh sát sau khi cha mất. Anh cả Nick ban đầu muốn làm cảnh sát, cũng đã chọn luật sư vì điều đó. Còn người anh thứ hai thì tự chọn ngành kỹ thuật cơ khí.

Dù biết mẹ ghét điều đó đến mức nói sẽ tự tử, Nathan vẫn tiếp tục tập luyện, vì anh không thể từ bỏ khát vọng trở thành cảnh sát. Giờ đây, nó gần như đã thành thói quen.

"Thế không định kể cho chú nghe điều gì đang làm cháu phân tâm sao?"

Jonah hỏi khi đi theo anh. Biết người đàn ông này thực sự quan tâm đến mình, Nathan lặng lẽ lựa lời mà nói. Những suy nghĩ mơ hồ, chẳng thể nắm bắt chính xác, cứ rối tung lên. Jonah kiên nhẫn chờ đợi Nathan, người đang mím chặt môi. Sự im lặng biết chờ đợi là điều Nathan đã học được từ ông.

"Chú Jonah là Alpha, phải không ạ?"

Anh chưa bao giờ cảm nhận hay nhận ra điều đó, nhưng dù sao Jonah cũng là một Alpha.

"Ừ."

"Chú còn nhớ lần phát tình đầu tiên không ạ?"

"Ồ hô."

Jonah nhếch mép cười tinh nghịch rồi vỗ vai anh.

"Tuổi thanh xuân muộn màng đến với cháurồi à?"

Cứ cho là vậy đi. Nathan phớt lờ câu nói chẳng đáng trả lời.

"Còn nhớ chứ."

"Kỳ Rut… chính xác thì nó như thế nào ạ?"

Nghe vậy, Jonah có vẻ hơi bối rối, rồi nhíu chặt mày suy nghĩ.

"Chỉ là… không còn tỉnh táo nữa thôi. Khó mà suy nghĩ đúng đắn được."

Jonah lúng túng đáp, ông để ý tuổi của Nathan nên không muốn nói chi tiết.

"Vậy lúc đó, chính xác thì trong đầu chú nghĩ gì ạ?"

"Hôm nay cháu hỏi toàn những câu kỳ lạ nhỉ."

Nathan im lặng ngước nhìn Jonah. Jonah bật cười, xoa đầu Nathan rồi nhún vai.

"Thông thường thì chú nghĩ về người mình thích. Hoàn cảnh vậy rồi, đầu óc lại không còn tỉnh táo, nên đành phải làm theo bản năng thôi. Sao, bạn cháu hỏi hả?"

Một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi trôi qua. Nathan nhìn chằm chằm vào bàn tay đang cầm chiếc khăn, rồi lắc đầu.

"Cháu chỉ tò mò thôi ạ."

Jonah cười khúc khích, vỗ nhẹ vào lưng anh khi anh quay đi, nói rằng anh là một đứa trẻ ngốc nghếch.

Trở về nhà, sau khi hoàn thành phần bài vở cần ôn tập, Nathan ngồi bệt xuống giường. Anh lướt qua phần chat trong ứng dụng nhắn tin đã bị ngắt quãng từ một tuần trước. Thông báo tin nhắn từ Jessica liên tục hiện lên rồi biến mất. Nathan thậm chí chẳng buồn mở chúng ra, ánh mắt chỉ chăm chú vào dòng chào hỏi đơn giản trong phần chat với Alex.

Khuôn mặt Alex hiện lên trong tâm trí anh. Đôi mắt dài, sắc sảo ấy luôn cong lên hiền hòa khi nhìn anh. Khóe mắt kéo dài như hình bán nguyệt, giống như một con cáo biến thành chó con.

Nếu nhìn xuống một chút, sẽ thấy làn da trắng nõn ửng hồng dưới ánh nắng. Mái tóc đen pha chút nâu, đôi môi mấp máy rồi cúi xuống ngượng ngùng, và giọng nói cao hơn bình thường một chút mỗi khi gọi tên anh...

Cơ mà, đó không phải là điều anh muốn nghĩ đến. Có lẽ vì đã lâu rồi anh không gặp Alex, nên cứ thế nghĩ vẩn vơ.

Nathan nhớ lại lời của Jonah. Lời của Alpha trung niên rằng ông đã nghĩ về người mình thích, và lời của cậu Alpha trẻ rằng cậu đã nghĩ đến vì đã từng thích. Lời của cả hai nghe có vẻ giống nhau, nhưng lại mang sắc thái khác biệt.

Jonah nói về hiện tại, còn Alex nói về quá khứ. Điều gì mới là sự thật chứ? Dù không cần thiết phải làm rõ, nhưng Nathan vẫn muốn biết bây giờ Alex nghĩ gì về anh.

Suy nghĩ tiến thêm một bước. Nếu Alex đã từng thích anh, thì bây giờ cậu sẽ coi Nathan là bạn. Thế nhưng, Nathan lại hoàn toàn mù tịt về 'một Alex không coi anh là bạn'. Anh cần một đối tượng để so sánh. Để nhận ra sự khác biệt đó, anh cần biết Alex ở bên người khác trông như thế nào.

Nhưng có vẻ như Alex hiện tại không có ai để thích. Cậu cũng chẳng có mối quan hệ yêu đương với Omega nào. Xem việc Alex nhờ Jude giới thiệu, có vẻ cậu cũng đang hứng thú...

Suy nghĩ ấy khiến Nathan chìm vào im lặng. Một cảm giác bồn chồn khó hiểu trỗi dậy, khiến anh đặt chiếc điện thoại xuống. Liên lạc qua màn hình có vẻ không đủ. Anh khao khát một cuộc gặp mặt trực tiếp, nơi anh có thể nghe thấy giọng nói ấy từ chính đôi môi của cậu.

Trên màn hình, tin nhắn của Jessica vẫn không ngừng nhảy lên rồi tắt lịm. Đó là những câu chuyện về bữa tiệc với bạn bè, và lời nhắn nhủ rằng cô sẽ đi cùng anh vào ngày mai. Một nỗi mệt mỏi mơ hồ chạm đến. Anh biết nếu nói ra lời chia tay, mọi thứ sẽ chỉ thêm rối rắm, nên anh đã tạm lảng tránh. Nhưng có lẽ, đã đến lúc phải dọn dẹp mớ hỗn độn này rồi. Nghĩ vậy, anh quay mặt hướng ra khung cửa sổ.

Một làn gió ẩm lẻn qua khe cửa hé mở, mang theo hơi thở của cơn mưa sắp đến. Nathan nằm dài ra giường. Ngày mai, trời có lẽ sẽ mưa.

Trong khoảnh khắc chập chờn trước giấc ngủ, hình ảnh Alex hiện lên rõ rệt, cậu bạn ấy đang đứng chờ trên vạch kẻ vàng sáng rực.

Và Nathan, một nụ cười nhẹ nở trên môi.

-----

Kể từ sự cố ở quán cà phê, Alex bắt đầu tránh mặt Nathan.

Việc đó không khó. Lịch trình và lớp học của họ vốn chẳng có điểm chung. Trừ một cuộc chạm mặt tình cờ, chẳng có lý do chính đáng nào để gặp gỡ. Cậu vẫn thỉnh thoảng trả lời trong nhóm chat, viện cớ bận tập luyện khi bị hỏi. Nathan, mặt khác, cũng không chủ động liên lạc. Đương nhiên rồi, vì Alex luôn là người nhắn tin trước mà.

Cậu đã từng cố gắng duy trì cuộc đối thoại ấy mỗi ngày: từ chuyện thời tiết, bài vở, đến những bộ phim mới trên iTV. Dù không phải người khéo ăn nói, Alex vẫn cố gắng tìm kiếm những chủ đề mới. Cậu nghĩ mình chỉ đang vun đắp tình bạn, nhưng có lẽ đã vô tình khắc ghi hình bóng Nathan vào chính mình, như một nhiệm vụ chiếm lấy thiện cảm không hồi kết vậy.

Giờ đây, điều khiến cậu đau đớn không phải là sự thật rằng Nathan không thích cậu, mà là vì cậu sẽ chẳng bao giờ dám thừa nhận điều đó.

Ước gì cậu có thể điều khiển trái tim mình. Khi ấy, có lẽ chẳng ai phải làm tổn thương ai.

Vào một buổi sáng cuối tháng 6 âm u, Alex nằm thao thức nhìn mưa rơi. Đã hơn 7 giờ, cậu vẫn chưa rời khỏi nhà. Thế là cơ hội "tình cờ" gặp Nathan trên chuyến tàu điện ngầm đúng giờ ấy đã tuột mất.

Cậu không ngủ nổi nữa, chỉ chớp mắt nhìn lên trần nhà ẩm mốc, nhận ra mình nhớ Nathan đến nhường nào. Đã hơn một tuần rồi cậu không thấy bóng dáng anh. Cậu cố tình lờ đi những bức ảnh Nathan mà Jude thường đăng, dù đôi khi vẫn không kìm được mà lén nhìn, rồi lại dằn vặt vì sự yếu đuối ấy. Cậu không lưu chúng lại, nhưng cũng chẳng đành xóa đi những bức ảnh cũ trong album riêng.

More Chapters