Alex cố gắng lấy lại lý trí, vật lộn để không bị cuốn theo dòng cảm xúc đang mê hoặc mình. Một nỗi đau âm ỉ thắt lại trong lòng cậu khi phải nói ra điều này.
"Cậu bảo cậu sẽ hẹn hò với đàn ông mà. Thì cũng tương tự thôi, phải không?"
Xét cho cùng, đó là một lập luận hợp lý. Nhưng vẫn…
"Cậu không ghét việc… bị người khác nhìn như một Omega sao?"
"Thực ra thì tôi có tức vì nghĩ cậu đang làm vậy. Nhưng cậu đã bảo không mà."
Ký ức về lời thú nhận ngày ấy bỗng ùa về, khiến gương mặt vừa mới hạ nhiệt của Alex lại bừng cháy. Cậu bối rối quay mặt đi, tay vuốt ve sau gáy. Đôi tai đỏ rực. Ánh mắt của Nathan như dán chặt vào mu bàn tay đang xoa cái cổ căng thẳng của cậu.
"… Ừ."
"Tốt thôi." Cậu nói thêm, giọng đầy ngượng ngùng. Tiếng Nathan khẽ cười khúc khích vang bên tai.
"Vậy khi nào chúng ta làm?"
Alex vô thức nhắm chặt mắt lại vì câu nói nghe sao mà kỳ quặc. Hình ảnh của Nathan mà cậu đã nghĩ đến khi làm điều xấu hổ đó, bỗng hiện lên trong tâm trí. Cậu cố gắng nghĩ sang chuyện khác, vì bụng dưới đã bắt đầu thắt lại.
"Lúc nào cũng được."
"Vậy thứ Bảy nhé."
Cuối cùng, Nathan dường như đã hài lòng với kết luận, bắt đầu bước đi. Nhưng chỉ vài bước, anh dừng lại, quay đầu nhìn cậu. Nhìn khuôn mặt đầy mong đợi ấy, khóe môi Alex giãn ra. Những ngày u ám vừa qua bỗng chốc tan biến trước những bước chân nhẹ nhõm của anh.
Đừng rung động nữa.
Vào một buổi chiều thứ Bảy sau buổi tập thể lực, Alex tự nhủ khi đối diện với chính mình trong gương phòng tắm. Dù đã nhận lời Nathan trong cơn mê muội, nhưng họ không phải đang hẹn hò. Đây chỉ là một buổi luyện tập, và Nathan chỉ đang giúp cậu mà thôi…
Dừng lại, Alex Yeon. Mày đi quá xa rồi.
Alex nhận ra mình không thể bình tĩnh khi nghĩ như vậy. Trong gương là khuôn mặt phấn khích khó giấu của cậu. Gương mặt ửng hồng vừa tắm xong. Cậu lo lắng, xoa nhẹ hai bên má. Nếu cậu vuốt tóc cho thật gọn gàng trước khi ra ngoài, thì có lạ lắm không?
Cậu kéo mái tóc đen ướt sũng ra sau. Đôi mắt dưới vầng trán trắng trông càng sắc sảo vì đuôi mắt hơi xếch lên, và trông càng rõ hơn vì cậu gần như không có mí. Hôm nay, cậu thấy gương mặt mình thật tệ. Thật xấu hổ khi từng nghĩ mình không đến nỗi nào, dù không đẹp trai nhưng cũng ổn áp. Nhưng thật sự, nó dường như thiếu một điều gì đó quan trọng.
Cậu dành quá nhiều thời gian trước gương rồi mới thay quần áo. Lại lưỡng lự thêm vài phút trước bộ đồ đã được cất công mang theo. Cậu lo sợ mình sẽ trông kỳ cục vì quá cố gắng. Đêm qua cậu không ngủ được vì bồn chồn, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy cậu đang quá để tâm.
"Quần áo lạ thế? Đi hẹn hò à?"
Liam đi ngang, huýt sáo rồi vỗ vai Alex. Nghe đến từ "hẹn hò", Alex giật bắn người. Tai cậu đỏ ửng trước khi kịp phản đối.
"Không… Không phải hẹn hò."
Giọng nói cố tỏ ra bình thản của cậu nghe chẳng thuyết phục chút nào. Vì giọng Liam quá lớn, những đồng đội đang thay đồ đã bắt đầu hò reo chế giễu.
"Với Omega nào thế?"
"Giới thiệu cho tụi này với đi!"
Trước làn sóng chú ý đổ dồn, Alex bật dậy khỏi ghế. Cậu giật lấy túi thể thao và lao ra khỏi phòng thay đồ, còn Liam thì lẽo đẽo bám theo sau. Tim đập thình thịch. Alex làm lơ cảm giác nóng bừng nơi cổ, mắt nhìn thẳng về phía trước như một kẻ phạm tội.
"Thấy chưa? Trông có vẻ thật đấy nè!"
"Không phải."
"Nếu là người cậu hẹn hò, chắc phải xinh lắm nhỉ?"
Không phải Omega. Là Beta đó. Alex nhíu mày. Bản thân Liam cũng chẳng xấu xa gì, nhưng thật khó hiểu tại sao cậu ấy lại phát cuồng vì Omega đến vậy. Dù sao đi nữa, không có Omega nào có thể sánh được với Nathan đâu.
"Biến đi."
Alex càu nhàu rồi bước hẳn ra khỏi tòa nhà. Cậu băng qua bãi cỏ xanh được cắt tỉa cẩn thận về phía lối ra, vừa đi vừa tranh cãi vô nghĩa với Liam. Thì đúng lúc đó, David Mack xuất hiện.
"Chào."
Liam là người đầu tiên dừng lại, mắt mở to. Khuôn mặt với mái tóc vàng nâu được chải chuốt gọn gàng. Cách cậu ta mỉm cười và cất tiếng chào trông thật đẹp trai, đúng như phong thái và gia thế của cậu ta. Alex nhăn mặt, miễn cưỡng đáp lời.
"Ờ. Chào."
Cậu thực sự nên nhanh chân lên cho kịp giờ, nhưng không hiểu sao David lại chủ động bắt chuyện. David chẳng bận tâm đến vẻ mặt khó chịu của Alex, vẫn mỉm cười.
"Dạo này cậu có phong độ tốt đấy."
Một lời khen bất ngờ bật ra. Liam phản ứng ầm ĩ, vỗ mạnh vào vai Alex. Điên thật chứ.
"Ờ… Cảm ơn?"
Liam lại vỗ một cái nữa. Đang định nói gì đó vì bực mình, Alex nghe thấy David khúc khích cười.
"Đúng là cục cằn như lời đồn. Cậu đang đi đâu thế?"
Alex gật đầu. Biết thế tránh luôn cho xong. Ai mà ngờ chứ...
"Ừ."
"Đi hẹn hò hả?"
"Không phải."
Cậu trả lời cụt lủn. Thế nhưng, David lại bật cười như thể thích thú với điều gì đó. Cậu ta cười toe toét, vỗ nhẹ vào cánh tay Alex rồi vẫy tay.
"Được rồi, cứ tự nhiên đi. Hẹn gặp lại."
"Cứ tự nhiên đi" là có ý gì? Alex nheo mắt trước câu nói vô nghĩa ấy. David dường như đã xong việc, quay lưng bước đi. Với đôi chân dài, cậu ta nhanh chóng tiến về phía lối vào, nói chuyện với ai đó đang chờ sẵn rồi liếc nhìn Alex. Cậu nhận thấy một cậu bé tóc nâu, trông còn nhỏ hơn cả Nathan, đang hướng mắt về phía mình.
"Này, tôi nói đúng mà? Nếu kết thân được với cậu ta, cậu sẽ vào đội 1 dễ như trở bàn tay luôn."
Liam thì thầm bên tai Alex. Cậu bé đứng cạnh David nhìn Alex một lúc lâu, rồi nhón chân lên thì thầm vào tai David.
"Cậu ta là ai vậy?"
"Cậu ta? Cậu không biết à? Em trai của David đấy. Cậu em Omega mà cậu ta cưng như cưng trứng. Cậu bé hay đến xem tập, được nhiều người để ý lắm, cậu thật sự không biết hả? Còn có cả tin đồn kỳ quặc, gì mà hai anh em yêu nhau thắm thiết, xong rồi gì mà David yêu em trai mình say đắm. Gia đình họ cũng hơi đặc biệt á, từng khiến mấy đứa trẻ bắt nạt cậu em phải chuyển trường đấy."
"Ừm. Tôi không biết thật."
Nếu đó là sự thật, đây chính là đối thủ mà Alex cần phải dè chừng, vậy mà Liam lại cứ khuyến khích cậu kết bạn là sao. Ngoài suy nghĩ rằng gia đình họ hẳn phải giàu có và quyền lực lắm mới làm được chuyện đó, Alex chẳng cảm thấy gì đặc biệt.
"Cậu cũng ngầu vãi luôn."
Phớt lờ Liam đang thực sự ngưỡng mộ mình, Alex nhìn vào điện thoại. Một tin nhắn hiện lên:
Đang đến. Gặp lại sau nhé.
Một nụ cười từ từ nở trên khuôn mặt vô cảm. Alex cắn chặt môi để kìm nén nó, rồi bắt đầu chạy. Cậu chỉ kịp vẫy tay với Liam, người đang hét lên điều gì đó, rồi phóng đi, trái tim như muốn nổ tung.
Leicester Square đông đúc như mọi khi.
Alex vuốt tóc, cố băng qua dòng người. Cậu lo lắng khi cảm nhận sự hỗn loạn đặc trưng của một địa điểm đông đúc. Đã chọn một nơi bình thường nhất có thể, nhưng khi đặt chân đến, cậu lại cảm thấy đó không phải là lựa chọn sáng suốt.
Bàn tay nắm chặt, lạnh cóng vì run rẩy. Cậu leo lên từng bậc thang, nơi vương vãi những tờ biên lai nhàu nát, vỏ chuối bị vứt bỏ, và giấy gói bánh mì kẹp thịt.
Kia rồi.
Nathan đã đến trước. Ngay khi bước lên tầng, Alex đã nhận ra anh ngay lập tức nhờ mái tóc vàng. Cậu có thể thấy cả phần cổ trắng và thẳng tắp vì anh đang hơi cúi đầu. Alex hít một hơi thật sâu. Đôi giày thể thao do dự cuối cùng cũng đưa ra quyết định, lao về phía Nathan.
"Xin lỗi, tôi đến muộn rồi."
Cậu cẩn thận dừng lại và gọi. Nathan đang xem điện thoại, ngước mắt lên. Một nụ cười mỉm nở trên khuôn mặt vốn đang mang vẻ đơn điệu.
"Đến rồi à?"
Thật lạ làm sao.
"Đi thôi."
Nathan vốn không phải người hay cười kiểu ấy... Anh chỉnh lại tư thế, nheo mắt cười khi nhìn Alex. Alex bối rối trước biểu cảm không mấy quen thuộc này. Cậu không biết nên nhìn đi đâu. Nhìn thẳng vào đôi mắt đang cười duyên dáng ấy, cậu sợ mình sẽ hành động ngốc nghếch, dù đang cố mím môi thành một đường thẳng. Phải cố gắng lắm Alex mới không nhìn chằm chằm, vì nụ cười ấy quá đỗi xinh đẹp.
"Này, Nathan."
Alex cất tiếng khi đi theo sau Nathan đang dẫn lối, trong khi lẽ ra cậu mới là người chủ động của buổi "hẹn hò" này.
"Ừ."
"Có chuyện gì vui à?"
Nathan hơi quay đầu lại. Đôi mắt vừa cười thoắt ẩn đi, trở lại vẻ vô cảm thường thấy.
"Thì đây là hẹn hò còn gì?"
"Ờ... ừm?"
"Vậy nên tôi mới cười đấy."
Chết rồi. Cậu không nên hiểu lầm mới phải, nhưng chỉ một từ "hẹn hò" thôi cũng đủ khiến tai Alex nóng bừng. Cậu choáng váng, có thứ gì đó trong bụng như xoáy lên, như thể cậu vừa nuốt cả đàn bướm.
"Không thích à?"
"Không... Cậu xinh lắm."
Alex ngập ngừng bước lên ngang hàng với Nathan. Thế nhưng, nhìn nụ cười đã biến mất khỏi khuôn mặt anh, Alex cảm thấy hối tiếc.
"Thật mà."
Cậu vội nói thêm một lần nữa. Nathan im lặng nhìn Alex một lúc, rồi sửa lại lời cậu.
"Đừng nói 'xinh'."
"Vậy thì...?"
"Nói 'đẹp trai' đi. Tôi thích thế hơn."
Thật là... dễ thương quá đi. Cố giữ vẻ mặt nghiêm túc, Alex nhanh chóng gật đầu.
"Ừ. Cậu đẹp trai lắm. Rất, rất đẹp trai."
Nathan, người vẫn đang nhìn cậu với vẻ mặt khó đọc, từ từ thả lỏng cơ mặt. Một nụ cười ngớ ngẩn cuối cùng cũng lộ ra.
"Tôi nói thật mà."
Họ bắt đầu bước đi cùng nhịp. Tâm trạng Alex bỗng nhẹ nhõm hẳn, dù chẳng có gì thay đổi.
"Đương nhiên là đẹp trai rồi. Cậu là người đẹp trai nhất thế giới mà."
Lúc đó, Nathan bật cười khẩy vì không tinnổi.
"Nếu tôi cao hơn cậu, cậu đã chẳng dám trêu tôi như thế đâu."
Một lời phản bác được đưa ra. Alex gật đầu tán thành. Một nụ cười hé nở trên khóe miệng cậu.
