Tin tức lan rất nhanh trong ngoại môn.
Chỉ trong một buổi sáng, gần như tất cả đệ tử đều biết một chuyện.
Lâm Uyên đã tặng Tô Mộ Tuyết một thanh pháp khí.
Điều này lập tức khiến không ít người bàn tán.
“Điên rồi.”
“Pháp khí cũng đem đi tặng?”
“Đây không phải liếm chó… đây là liếm đến phá sản.”
Trương Hạo nghe những lời này thì cười lạnh.
Trong mắt hắn.
Lâm Uyên đã hoàn toàn biến thành trò cười.
“Chờ đi.”
“Hắn sớm muộn cũng hối hận.”
Nhưng lúc này.
Ở khu phòng đệ tử.
Tô Mộ Tuyết đang đứng trong phòng của mình.
Trên bàn là thanh pháp khí hạ phẩm mà Lâm Uyên vừa tặng.
Nàng chậm rãi cầm thanh kiếm lên.
Ánh sáng linh lực nhàn nhạt chảy dọc theo thân kiếm.
Đối với ngoại môn đệ tử.
Một thanh pháp khí thật sự rất quý.
Nhưng điều khiến nàng suy nghĩ… không phải thanh kiếm.
Mà là Lâm Uyên.
“Người này…”
Tô Mộ Tuyết khẽ nhíu mày.
Trong trí nhớ của nàng.
Những người theo đuổi nàng đều giống nhau.
Ánh mắt si mê.
Lời nói lấy lòng.
Thậm chí chỉ cần nàng mỉm cười… bọn họ cũng có thể kích động cả ngày.
Nhưng Lâm Uyên thì khác.
Ánh mắt của hắn rất bình tĩnh.
Không giống người đang theo đuổi.
Ngược lại giống…
Một người đang tính toán điều gì đó.
Nghĩ đến đây.
Ánh mắt Tô Mộ Tuyết hơi thay đổi.
“Thú vị.”
Cùng lúc đó.
Ở một nơi khác.
Lâm Uyên đang kiểm tra không gian hệ thống.
Ba mươi thanh pháp khí hạ phẩm đang nằm gọn trong đó.
Chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta vui vẻ.
Lâm Uyên không nhịn được cười.
“Quả nhiên.”
“Đầu tư vẫn là cách kiếm tiền nhanh nhất.”
Đúng lúc đó.
Âm thanh hệ thống vang lên.
“Đinh!”
“Phát hiện cảm xúc đối tượng thay đổi.”
Lâm Uyên hơi sững lại.
“Cái gì?”
Một bảng thông tin lập tức xuất hiện.
Đối tượng: Tô Mộ TuyếtCảm xúc hiện tại: tò mòMức dao động: thấp → trung bình
Lâm Uyên nhướng mày.
“Tò mò?”
Hắn lập tức hiểu ra.
Tô Mộ Tuyết bắt đầu chú ý đến hắn.
Không phải vì tình cảm.
Mà là vì không hiểu hắn đang làm gì.
Nhưng đối với Lâm Uyên.
Như vậy đã đủ.
Hắn khẽ cười.
“Cảm xúc dao động rồi.”
Theo cơ chế của hệ thống.
Chỉ cần cảm xúc tăng lên.
Xác suất bạo kích sẽ tăng mạnh.
Nói cách khác.
Nếu hắn tiếp tục đầu tư…
Phần thưởng có thể còn lớn hơn.
Đúng lúc đó.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
“Lâm Uyên.”
Hắn mở cửa.
Người đứng ngoài chính là Tô Mộ Tuyết.
Một vài đệ tử xung quanh lập tức nhìn sang.
Ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
“Mỹ nữ ngoại môn?”
“Nàng tới tìm Lâm Uyên?”
Trương Hạo ở xa nhìn thấy cảnh này.
Sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Trong phòng.
Tô Mộ Tuyết nhìn Lâm Uyên.
“Ta tới trả ơn.”
Lâm Uyên hơi nhướng mày.
“Trả ơn?”
Tô Mộ Tuyết gật đầu.
“Thanh pháp khí kia… đối với ta rất hữu ích.”
“Ba ngày nữa ta phải tham gia thi tuyển nội môn.”
“Cho nên…”
Nàng dừng lại một chút.
“Ta nợ ngươi một nhân tình.”
Khoảnh khắc đó.
Trong đầu Lâm Uyên vang lên âm thanh hệ thống.
“Đinh!”
“Cảm xúc dao động tăng.”
“Mức dao động: trung bình.”
“Xác suất bạo kích tăng mạnh.”
Lâm Uyên ánh mắt sáng lên.
Nhưng bên ngoài hắn vẫn rất bình tĩnh.
“Không cần.”
“Ta chỉ tiện tay mà thôi.”
Câu nói này khiến Tô Mộ Tuyết hơi sững lại.
Nàng nhìn Lâm Uyên.
Ánh mắt lần đầu xuất hiện một tia dao động thật sự.
Tiện tay?
Pháp khí cũng có thể tiện tay tặng người khác?
Trong đầu Lâm Uyên.
Hệ thống lại vang lên.
“Đinh!”
“Cảm xúc dao động tăng.”
“Mức dao động: trung bình → cao.”
Lâm Uyên suýt nữa bật cười.
Hắn đã hiểu một chuyện.
Muốn cảm xúc dao động.
Không phải liếm chó.
Mà là…
làm những việc vượt ngoài dự đoán của nàng.
Lâm Uyên nhìn Tô Mộ Tuyết.
Trong lòng thầm nói một câu.
“Xem ra…”
“Trò chơi đầu tư này.”
“Bắt đầu thú vị rồi.”
Ở phía xa.
Trương Hạo đang nhìn cảnh này.
Hai tay hắn siết chặt.
Ánh mắt đầy ghen ghét.
Hắn hoàn toàn không hiểu.
Tại sao…
Tô Mộ Tuyết lại bắt đầu chú ý đến Lâm Uyên.
Nhưng hắn không biết.
Trong mắt Lâm Uyên.
Tô Mộ Tuyết vẫn chỉ có một thân phận.
Cơ hội bạo kích.
