Quảng trường Thanh Vân tông lúc này vô cùng náo nhiệt.
Thi tuyển nội môn sắp bắt đầu.
Hàng trăm ngoại môn đệ tử đứng xung quanh, ánh mắt đều tập trung về phía đài đá.
Nhưng sự chú ý lớn nhất vẫn nằm ở một chỗ.
Chu Thiên Dật và Tô Mộ Tuyết.
Một người là thiên kiêu nội môn.
Một người là thiên tài ngoại môn mới nổi.
Hai người đứng cùng nhau, tự nhiên trở thành trung tâm của đám đông.
Chu Thiên Dật chắp tay sau lưng, khí chất ung dung.
Hắn nhìn Tô Mộ Tuyết rồi nói:
“Sau khi vào nội môn, con đường tu luyện sẽ khó khăn hơn rất nhiều.”
“Không có tài nguyên, rất khó tiến bộ.”
“Nhưng nếu muội cần… ta có thể giúp.”
Giọng nói của hắn rất bình tĩnh.
Nhưng ai cũng nghe ra được.
Đây là lời mời gọi.
Rất nhiều người xung quanh lộ ra ánh mắt hâm mộ.
Thiên kiêu nội môn chủ động nói như vậy.
Đối với ngoại môn đệ tử mà nói gần như là vinh dự.
Tô Mộ Tuyết hơi im lặng.
Nàng hiểu ý của Chu Thiên Dật.
Nếu nàng gật đầu.
Sau khi vào nội môn, con đường của nàng sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
Nhưng đúng lúc đó.
Một giọng nói bình tĩnh vang lên từ phía sau.
“Tô sư muội.”
Đám người lập tức quay đầu.
Người vừa nói chính là Lâm Uyên.
Trương Hạo ở phía xa nhìn thấy cảnh này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
“Hắn lại tới nữa!”
Chu Thiên Dật cũng quay đầu nhìn.
Ánh mắt hơi lạnh.
Hắn đã nghe nói về người này.
Ngoại môn đệ tử… tặng pháp khí cho Tô Mộ Tuyết.
Trong mắt hắn.
Chỉ là một kẻ ngu ngốc.
Lâm Uyên chậm rãi bước tới.
Ánh mắt của hắn rất bình tĩnh.
Không hề có chút áp lực khi đứng trước thiên kiêu nội môn.
Tô Mộ Tuyết nhìn hắn.
Trong lòng hơi bất ngờ.
“Ngươi đến làm gì?”
Lâm Uyên không trả lời ngay.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ.
Sau đó đưa tới.
“Tặng ngươi.”
Không khí xung quanh lập tức yên tĩnh.
Chu Thiên Dật hơi nhíu mày.
Tô Mộ Tuyết cũng hơi sững lại.
“Lại tặng?”
Nàng mở hộp ra.
Bên trong là một viên đan dược màu vàng nhạt.
Linh khí tỏa ra nhàn nhạt.
Một trưởng lão đứng gần đó đột nhiên mở to mắt.
“Đây là…”
“Tụ Linh Đan!”
Đám đông lập tức xôn xao.
Tụ Linh Đan.
Đây là đan dược chỉ dành cho Luyện Khí hậu kỳ.
Giá trị cao hơn Tụ Khí Đan rất nhiều.
Ngay cả Chu Thiên Dật cũng hơi bất ngờ.
Hắn không nghĩ một ngoại môn đệ tử lại có thứ này.
Tô Mộ Tuyết nhìn viên đan dược.
Trong lòng xuất hiện một tia dao động.
“Ngươi…”
“Vì sao lại tặng ta?”
Lâm Uyên nhún vai.
Giọng nói rất bình thản.
“Không vì sao.”
“Chỉ là cảm thấy ngươi cần.”
Khoảnh khắc đó.
Trong đầu hắn vang lên âm thanh hệ thống.
“Đinh!”
“Cảm xúc đối tượng dao động mạnh.”
“Mức dao động: cao.”
“Xác suất bạo kích tăng mạnh.”
Ngay sau đó.
Tô Mộ Tuyết chậm rãi nhận lấy viên đan dược.
“Cảm ơn.”
Ánh mắt nàng lần đầu xuất hiện một chút phức tạp.
Cùng lúc đó.
Âm thanh hệ thống vang lên.
“Đinh!”
“Ban tặng thành công!”
“Đang phân tích cảm xúc…”
Một giây sau.
Âm thanh đột nhiên trở nên vang dội.
“Bạo kích kích hoạt!”
“Bạo kích ×1000!”
Lâm Uyên trong lòng chấn động.
Ngay lập tức.
Phần thưởng xuất hiện.
“Chúc mừng ký chủ.”
“Thu hoạch: Tụ Linh Đan ×1000!”
Khoảnh khắc đó.
Trong không gian hệ thống.
Một ngàn viên Tụ Linh Đan xuất hiện.
Lâm Uyên suýt nữa bật cười ngay tại chỗ.
Một viên đổi một ngàn viên.
Đây chính là bạo kích ngàn lần.
Ở phía ngoài.
Không ai biết chuyện gì vừa xảy ra.
Trong mắt mọi người.
Lâm Uyên chỉ vừa tặng một viên đan dược.
Chu Thiên Dật nhìn hắn.
Ánh mắt dần trở nên lạnh.
“Ngươi là Lâm Uyên?”
Lâm Uyên quay đầu.
“Đúng.”
Chu Thiên Dật khẽ cười.
Nhưng nụ cười rất lạnh.
“Ta khuyên ngươi một câu.”
“Ngoại môn đệ tử… nên biết vị trí của mình.”
“Đừng mơ tưởng những thứ không thuộc về ngươi.”
Lâm Uyên nhìn hắn.
Sau đó chỉ cười.
“Ngươi hiểu lầm rồi.”
Chu Thiên Dật nhíu mày.
“Hiểu lầm?”
Lâm Uyên bình tĩnh nói một câu.
“Ta không có hứng thú với những thứ đó.”
Hắn nhìn Tô Mộ Tuyết.
Trong lòng thầm nói.
“Ta chỉ hứng thú với…”
bạo kích.
Ở phía xa.
Trưởng lão lớn tiếng tuyên bố:
“Thi tuyển nội môn…”
“Bắt đầu!”
Quảng trường lập tức sôi trào.
Nhưng không ai biết.
Trong đám đông.
Có một người vừa kiếm được một ngàn viên đan dược.
Đối với Lâm Uyên.
Trò chơi đầu tư này…
Mới chỉ vừa bắt đầu.
