Cherreads

Chapter 18 - KẺ GẶT BÓNG TỐI:PHẦN 4 CHƯƠNG 4 ĐẾN CHƯƠNG 10

CHƯƠNG 4 – VẾT NỨT KHÔNG PHÁT RA ÂM THANH

Cuộc xung đột đầu tiên không bắt đầu bằng bạo lực.

Nó bắt đầu bằng một hành động nhỏ đến mức không ai nghĩ sẽ có hậu quả.

Tại Quận Lõi Thấp—khu vực từng được xem là ổn định nhất của trật tự hậu Noctis—một đám đông tụ tập trước bức tường phân khu. Không khẩu hiệu, không biểu ngữ. Chỉ là những người đứng yên, như thể đang chờ một điều gì đó tự xảy ra.

Một người bước lên, đập tay vào bức tường kim loại.

Không mạnh.Không có ý phá hoại.

Ba mươi giây trôi qua.Không có gì xảy ra.

Một phút.Vẫn không có phản hồi.

Đám đông bắt đầu xôn xao—không phải hoảng loạn, mà là nhẹ nhõm. Như thể họ vừa xác nhận được một điều thầm kín: mọi thứ không còn phản ứng ngay lập tức nữa.

Rồi, khi gần như tất cả đã quay đi, bức tường sụp đổ.

Không ầm vang.Không báo động.

Nó gãy vụn như thể cú đập vừa mới xảy ra—chỉ là đến muộn.

Ở các tầng cao hơn, biểu đồ nhân quả trượt lệch một vạch rất nhỏ. Phe Muốn Sửa nhìn thấy điều đó và im lặng. Họ hiểu: độ trễ đã vượt qua mức an toàn đầu tiên.

Ở nơi khác, trong một căn phòng tối, Phe Muốn Lợi Dụng ghi chép.

Không ghi sự kiện.Mà ghi thời gian giữa hành động và hậu quả.

Một kẻ cười khẽ:"Thế giới vừa cho chúng ta một khoảng trống."

CHƯƠNG 5 – TRẬN ĐÁNH KHÔNG CHỜ KẾT QUẢ

Cuộc đụng độ đầu tiên xảy ra tại Kho Dữ Liệu Cảng Đông.

Phe Muốn Sửa tiến vào với đội hình tiêu chuẩn. Họ vẫn tin vào phản xạ, vào việc hành động đúng sẽ cho kết quả đúng—chỉ là chậm hơn.

Loạt đạn đầu tiên được bắn ra.

Người trúng đạn không ngã xuống.

Hắn vẫn chạy.Vẫn bắn trả.Vẫn lao thẳng vào đội hình đối phương.

Chỉ có máu là xuất hiện trước.

Trong khoảnh khắc đó, người lính nghĩ một điều rất lạ: Nếu mình còn đứng được… vậy cái chết là thật hay chỉ là lời hứa đến muộn?

Mười giây sau, hai mươi giây sau—hậu quả ập tới cùng lúc. Ba cơ thể đổ gục như bị ai đó cắt dây.

Phe Muốn Lợi Dụng lao lên. Họ không né tránh. Họ tấn công dồn dập, xếp chồng hành động lên nhau, biết rằng hệ thống sẽ phải "thanh toán" sau.

Một chỉ huy Phe Muốn Sửa hét lên trong kênh nội bộ:

"Đừng chờ thấy kết quả!Giả định rằng mọi hành động đều đã xảy ra—chỉ là chưa đến lượt!"

CHƯƠNG 6 – MÁU CHẢY TRƯỚC VẾT THƯƠNG

Chiến trường biến dạng.

Người bị thương trước khi bị đánh trúng. Máu chảy từ những đường cắt chưa tồn tại. Một chiến binh hét lên khi thấy cánh tay mình đỏ đẫm—chỉ để vài nhịp tim sau, lưỡi kiếm mới thật sự chém tới.

Sau khi giao tranh kết thúc, những cái chết không xảy ra tại chiến trường.

Chúng xảy ra trên đường rút lui.Trong xe cứu thương.Trong lúc người ta tin rằng mình đã sống sót.

Ba người gục xuống cùng một lúc, không có thêm tác động nào.

Các bác sĩ không tìm thấy nguyên nhân mới. Chỉ thấy những vết thương cũ… bỗng nhiên được kích hoạt.

Một người thì thầm:"Như thể thế giới vừa nhớ ra rằng họ phải chết."

CHƯƠNG 7 – NHỮNG KẺ ĐÁNH VÀO KHOẢNG CHỜ

Phe Muốn Lợi Dụng thay đổi chiến thuật.

Họ không nhắm giết ngay. Họ tạo ra Hành Động Rỗng—những chuỗi tác động không nhằm kết quả tức thời, chỉ để ép hệ thống ghi nhớ.

Một tòa tháp bị phá—nhưng vẫn đứng thêm hai phút. Hai phút đủ để hàng trăm người tràn vào.

Khi hậu quả tới, nó tới tất cả cùng lúc.

Mặt đất rung chuyển. Âm thanh bị nén lại rồi vỡ tung.

Họ không ăn mừng.

Một thủ lĩnh nói nhỏ:"Không cần chiếm thế giới. Chỉ cần khiến nó không chắc ai đang giữ."

CHƯƠNG 8 – KHI CÁI CHẾT KHÔNG CÒN ĐÚNG CHỖ

Tin đồn lan nhanh.

Người ta thử những việc nhỏ: vượt rào, nói dối hệ thống, phá khóa an ninh.

Khi không có hậu quả ngay, họ thử tiếp.

Không phải vì ác.Mà vì con người luôn thử xem ranh giới ở đâu.

Trong một trận cận chiến, có kẻ chết khi chưa bị tấn công. Có kẻ sống sót sau khi đã bị xử tử.

Một tên cười điên loạn:"Quy luật cũng chỉ là thứ đến muộn thôi!"

Nụ cười tắt lịm.

Không ai đánh hắn.Không ai bắn hắn.

Chỉ là một giới hạn vô hình vừa bị chạm tới.

CHƯƠNG 9 – GIỚI HẠN KHÔNG AI CÔNG BỐ

Giới hạn mới không được tuyên bố.

Nó xuất hiện như một cảm giác chung:mọi hành động tiếp theo đều mang trọng lượng nặng hơn.

Không ai nhìn thấy bàn tay đặt lên hệ thống.Nhưng tất cả đều chậm lại.

Một số người quay đầu.Một số khác run rẩy.

Trong bản ghi hậu chiến, xuất hiện một dòng không người ký:

"Độ trễ đã chạm ngưỡng.Một giới hạn mới được đặt ra—không bởi bất kỳ phe nào đang hiện diện."

CHƯƠNG 10 – SỰ VẮNG MẶT TRỞ THÀNH TRỌNG LỰC

Thành phố yên tĩnh trở lại.

Độ trễ vẫn tồn tại—nhưng không tăng thêm.

Như thể có ai đó đặt tay lên hệ thống, không để sửa, không để phá, chỉ để ngăn nó vượt ranh giới cuối.

Noctis không xuất hiện.

Không ai nhắc tên hắn nữa. Không phải vì quên, mà vì cái tên ấy giờ giống như một điểm không nên chạm tới.

Phe Muốn Sửa hiểu: họ không còn được bảo vệ tuyệt đối.Phe Muốn Lợi Dụng hiểu: họ đã đi đủ xa để bị để ý.

Và thế giới tiếp tục vận hành—chậm hơn, nặng hơn,như thể đang chờ xemlần tới, ai sẽ dám bước thêm một bước nữa.

More Chapters