Cherreads

Chapter 17 - KẺ GẶT BÓNG TỐI:PHẦN 4 CHƯƠNG 1 ĐẾN CHƯƠNG 3

PHẦN 4: KỶ NGUYÊN KHÔNG NGƯỜI GIỮ Chương 1: Thế Giới Tiếp Tục

Không có khoảnh khắc nào đánh dấu sự khởi đầu của thời nguyên mới.

Không có tiếng ồn.Không có ánh sáng xé gió bầu trời.Không một dòng thông báo nào vang lên trong ý thức tập thể của thế giới.

Mọi thứ chỉ…tiếp tục.

Mặt trời vẫn tồn tại, nhưng chậm hơn nửa nhịp so với trước.Biển vẫn triều, nhưng có những con sóng đến chậm, như thể đang chờ ai đó cho phép.

Không ai để ý.

Con người quen thuộc với mọi hoạt động thứ hai mà không cần phải hiểu vì sao. Họ gọi đó là "bình thường", và bình thường thì không cần hỏi.

Chỉ có những kẻ kẻ từng rất gần gũi với thế giới mới cảm nhận được sự khác biệt.

Những pháp sư già im lặng lâu hơn trước khi hoàn thành một nghi thức.Các hệ thống tự động mất thêm một số quy tắc để đưa ra quyết định. Những lời đầu tiên không sai, nhưng luôn đến sau khi sự việc đã xảy ra.

Không phải lỗi.Chỉ là… chậm.

Noctis out of all.

Im lặng ở trên cao, cũng không ẩn ở dưới đáy. Tồn tại ở một vị trí khó gọi tên, nơi mọi sự kiện đi ngang qua mà không có vi hạt. Nếu thế giới là một dòng sông thì đánh là khoảng không mà nước chiến qua nhưng không làm ướt.

Cực quan sát.

Không phải tò mò.Mà vì anh chàng đã hứa.

Lời thề không còn vang trong tai, nhưng nó tồn tại như một lực kéo âm thầm. Không thực hiện kiểm tra hoạt động, chỉ định kiểm tra hoạt động không được thực hiện.

Noctis đã nhìn thấy những thứ mà trước đây Hack sẽ sửa ngay lập tức.

Một nguyên nhân chuỗi – kết quả tự hoàn thiện theo cách không tối ưu. Một thành phố chậm hơn dự kiến ​​trúc, tạo hàng dệt cho người không chạy. Một quyết định "đúng luật" nhưng dẫn tới một kết nối cục bộ không ai mong muốn.

Nguy không thể đâm.

Không phải kiểm tra.Các bạn biết, chỉ cần đánh dấu bước vào , mọi thứ sẽ không còn phải thử nghiệm nữa.

Thế giới này đang học cách vận hành không có người giữ .

Và điều đó đánh giá…bất kỳ.

Không phải vì nó đã được sắp xếp.Mà vì nó chưa được lắng xuống .

Chương 2: Độ Trễ

Người ta bắt đầu gọi nó bằng những cái tên khác nhau.

"Lỗi nhỏ.""Độ địu tự nhiên.""Biến động hậu đại học."

Ai không gọi nó là vấn đề.

Một đứa trẻ ngã xuống cầu thang chậm hơn nửa giây để có năng lực cho phép. Nó không chết. Nhưng khoảnh khắc đó đủ để người mẹ đứng dưới đáp ứng thấy, đáp ứng hét lên, đáp ứng hiểu rằng có thứ gì đó… đã không diễn ra như lẽ ra phải thế.

Những chuyện như vậy xuất hiện ngày càng nhiều.

Không đủ lớn để gây rối loạn. Không đủ rõ ràng để buộc thế giới dừng lại.

Chỉ đủ để gieo một cảm giác mơ hồ rằng: trật tự đang tự điều chỉnh .

Noctis nhìn những đường luật co giãn như sợi dây đã từng bị kéo quá căng. Chúng tôi không có. Nhưng họ không còn đàn hồi như trước.

Nhận ra một điều điều lành lạnh sống lưng.

Quy luật không chờ đợi lửa trở lại Nó đang… học cách không cần sơn .

Không phải theo nghĩa phản kháng.Mà theo nghĩa thích nghi.

Một hệ thống tốt không cần người giám sát liên tục. Một hệ thống xuất sắc sẽ tự động loại bỏ sự phụ thuộc vào người tạo ra nó.

Noctis từng muốn điều đó.

Giấc mơ về một thế giới không cần ai ở phía sau dây kéo. Một thế giới có thể tự động vận hành, tự động sửa lỗi, tự mang theo hậu quả.

Nhưng khi điều đó thực sự bắt đầu xảy ra, đánh lửa lại không chắc mình đã sẵn sàng.

Bởi vì nếu thế giới này không cần người giữ…thì sự tồn tại của Quý còn ý nghĩa gì?

Một chút không sợ bị lãng quên .

Ở một góc khác của thế giới, có những người đã bắt đầu nhận ra điều mà nhiều người chưa tìm thấy.

Chúng ta không gọi đó là độ nhớt.Chúng ta gọi đó là khoảng trống .

Và khoảng trống, nếu đủ lớn, luôn mời những bàn tay muốn vào.

Noctis nhìn thấy chúng.

Nguy hiểm không ngăn lại.

Nhưng lần đầu tiên kể từ khi rút lui, Đánh tự hỏi:

Nếu mình tiếp tục im lặng… liệu im lặng này còn là lời thề nguyền, hay đã trở thành một lựa chọn khác?

Thế giới vẫn tiếp tục.

Nhưng lần này, Noctis đã biết— sự tiếp tục ấy không còn tội nữa. CHƯƠNG 3 – KHI KHÔNG AI CÒN CHẮC MÌNH ĐANG CHỜ ĐIỀU GÌ

Không ai tuyên bố thế giới đã thay đổi.

Nhưng người ta bắt đầu chờ lâu hơn bình thường.

Ở những nơi từng quen với phản hồi tức thì—đèn giao thông, hệ thống kiểm soát, phân xử tự động—mọi thứ vẫn hoạt động, chỉ là… có một khoảng lặng rất mỏng. Mỏng đến mức nếu không chú ý, người ta sẽ nghĩ đó là do mình mất kiên nhẫn.

Một cánh cửa mở chậm hơn nửa nhịp.Một phán quyết đến muộn vài giây.Một câu trả lời không còn ngay lập tức.

Không ai gọi đó là lỗi.

Chỉ là, mọi người bắt đầu đứng yên lâu hơn trước khi bước tiếp.

Tại tầng hành chính trung lập, các bản ghi được rà soát lại. Những kỹ sư quy luật không tìm thấy sai sót nào rõ ràng. Mọi chỉ số đều nằm trong giới hạn cho phép. Nhưng chính điều đó khiến họ bất an.

Một người nói nhỏ:"Nếu đây là lỗi, nó đang rất ngoan."

Không ai cười.

Bởi một hệ thống ngoan ngoãn khi lệch nhịp mới là thứ khó sửa nhất.

Ở những khu dân cư thấp hơn, người ta bắt đầu thử.

Không có ác ý. Chỉ là tò mò.

Một người bước qua ranh giới an ninh, chờ đợi cảnh báo. Không có. Anh ta đứng lại vài giây, tim đập nhanh. Rồi khi cảnh báo vang lên—muộn—anh ta đã ở bên kia.

Cảm giác không phải là chiến thắng.Mà là… một khả năng mới vừa mở ra.

Có người nhớ đến những câu chuyện cũ.

Về một cái tên từng gắn liền với trật tự. Không phải như một vị vua, mà như một điểm cố định. Khi mọi thứ vượt quá giới hạn, cái tên ấy xuất hiện—không để thương lượng, không để giải thích.

Giờ thì không còn ai xuất hiện.

Không ai nói ra điều đó, nhưng câu hỏi lan truyền rất nhanh:

Nếu không còn ai điều chỉnh, thì ai sẽ chịu trách nhiệm khi mọi thứ lệch đi?

Trong bóng tối, các nhóm bắt đầu hình thành.

Không có cờ hiệu. Không có tuyên ngôn.

Chỉ là những người có chung một cách nhìn về khoảng trống mới xuất hiện.

Có kẻ muốn vá lại.Có kẻ muốn thử xem khoảng trống sâu đến đâu.

Và cũng có những kẻ không đứng về bên nào—chỉ quan sát, chờ thời điểm để bước ra khi thế giới đủ lỏng lẻo.

Ở một nơi không thuộc về bất kỳ tầng nào, một bản ghi tự động ghi lại một dòng duy nhất rồi tự xóa:

"Độ trễ đang tích tụ."

Không có chữ ký.

Không có nguồn.

Chỉ là một nhận định—lạnh, chính xác, và đến sớm hơn hậu quả.

Chưa có chiến tranh.

Chưa có phản loạn.

Chỉ có một thế giới vẫn vận hành—nhưng lần đầu tiên, không ai chắc mình đang chờ điều gì.

More Chapters