Sau cuộc đại biến tại Huyết Lang Cốc và quá trình tẩy tủy hoán cốt đầy đau đớn, đỉnh Tuyết Liên dường như chìm vào một bầu không khí khác lạ. Lục Vân đã tỉnh lại, vết thương trên da thịt đã biến mất không dấu vết dưới bàn tay cứu chữa của Tuyết Nhược Vũ, nhưng những gì đọng lại trong đôi mắt của cậu bé bảy tuổi ấy thì không thứ linh dược nào có thể xóa nhòa.
Lục Vân trở nên trầm mặc một cách đáng sợ. Cậu không còn hay hỏi sư tôn về những điển tích tu tiên, cũng không còn vẻ háo hức mỗi khi nhìn thấy những kỳ hoa dị thảo trên đỉnh núi. Cậu im lặng đến mức người ta đôi khi quên mất sự hiện diện của cậu, nếu không phải vì luồng khí thế lạnh lẽo luôn bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé ấy.
Ánh mắt của Lục Vân giờ đây không còn là đôi mắt trong trẻo của một đứa trẻ làng quê. Trong đồng tử đen láy ấy, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia đỏ thẫm của hỏa diễm, mang theo một loại sát khí nhàn nhạt nhưng vô cùng sắc bén. Đó là thứ sát khí được tôi luyện từ đống xác chết của bầy sói, từ máu thịt tan nát của hỏa mãng và từ ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Đệ tử của các phong khác khi có việc phải lên đỉnh Tuyết Liên, chỉ cần vô tình chạm phải ánh mắt của Lục Vân đều cảm thấy sống lưng lạnh toát, tim đập nhanh một cách vô thức như thể vừa bị một con thú dữ nhắm vào yết hầu. Họ không dám nhìn thẳng, chỉ dám cúi đầu bước vội, miệng thầm thì về "vị sư huynh nhỏ tuổi nhưng mang hơi thở của tử thần".
Mỗi buổi sáng, khi sương mù còn chưa tan, Lục Vân đã đứng trước vách đá dựng đứng phía sau điện Tông chủ. Cậu không luyện tập những kiếm pháp hoa mỹ hay những chiêu thức linh lực hào nhoáng vừa đạt được ở Ngưng Khí tầng năm. Ngược lại, cậu quay về với những thứ cơ bản nhất: Đâm, Chém, Bạt, Gạt.
Trong tay cậu chỉ là một thanh kiếm gỗ sồi nặng trịch, không có linh tính, cũng chẳng có hào quang. Nhưng mỗi khi Lục Vân ra chiêu, không khí xung quanh dường như bị xé toạc ra.
Vút!
Một chiêu đâm thẳng đơn giản, nhưng cổ tay Lục Vân rung lên với tần số cực nhanh. Mũi kiếm gỗ đi đến đâu, không khí phát ra tiếng nổ póc đến đó. Điều kỳ lạ là trong chiêu thức của cậu không có sự hoa mĩ của kiếm chiêu tông môn, mà mang theo một sự tàn khốc và thực dụng đến lạnh người. Mỗi đường kiếm đều nhắm vào những vị trí hiểm yếu nhất: yết hầu, tim, mắt, khớp xương.
Đây là kết quả của việc chiến đấu sinh tử không ngừng nghỉ trong Huyết Lang Cốc. Lục Vân nhận ra rằng trong giây phút đối đầu với cái chết, mọi chiêu thức đẹp mắt đều là rác rưởi. Chỉ có tốc độ nhanh nhất, góc độ hiểm hóc nhất và ý chí giết chóc mạnh nhất mới là thứ giúp con người ta sống sót.
Tuyết Nhược Vũ đứng từ xa, ẩn thân sau một gốc tùng già, lặng lẽ quan sát đồ đệ. Nàng thấy mỗi khi Lục Vân vung kiếm, dưới chân cậu tuyết trắng dường như bị hơi nóng bốc lên làm tan chảy một vòng tròn hoàn hảo. Sát khí trên người cậu không tỏa ra vô định mà thu liễm lại, nén ép vào trong lưỡi kiếm gỗ.
"Kiếm ý đã bắt đầu hình thành sát tâm." – Tuyết Nhược Vũ thầm nghĩ, lòng nàng dâng lên một nỗi bất an lẫn tự hào khó tả. "Nó đã bỏ qua giai đoạn 'luyện chiêu' mà trực tiếp bước vào giai đoạn 'luyện ý'. Nhưng sát khí này quá nặng, nếu không có tâm pháp trung hòa, sớm muộn nó cũng sẽ bị chính thanh kiếm của mình nuốt chửng."
Một buổi chiều, có ba đệ tử nội môn của Hỏa Vân Phong đi ngang qua nơi Lục Vân đang luyện tập. Vốn dĩ họ cũng là những thiên tài ở các đỉnh khác, vốn mang tâm lý không phục một đứa trẻ bảy tuổi lại chiếm giữ vị trí đệ tử thân truyền của Tông chủ.
"Này, tiểu sư huynh, sao cứ luyện mãi mấy chiêu cơ bản thế? Hay là để sư đệ ta chỉ cho huynh vài chiêu của Hỏa Vân Kiếm Pháp thực thụ nhé?" Một tên đệ tử khoảng mười lăm tuổi, tu vi Ngưng Khí tầng bốn, lên tiếng với giọng điệu mỉa mai.
Lục Vân không đáp lời, thậm chí không thèm quay đầu lại. Cậu vẫn đều đặn vung thanh kiếm gỗ, mỗi nhịp thở đều ổn định như một cỗ máy.
Thấy mình bị phớt lờ, tên đệ tử kia cảm thấy mất mặt trước bạn bè, hắn rút kiếm ra, linh lực hỏa hệ bùng lên đỏ rực: "Coi chiêu này!"
Hắn đâm một kiếm về phía vai của Lục Vân, mục đích chỉ là muốn dọa đứa trẻ một chút. Thế nhưng, ngay khi mũi kiếm của hắn còn cách Lục Vân nửa trượng, bóng dáng nhỏ bé của cậu bỗng chốc nhòe đi.
Bộp!
Một âm thanh khô khốc vang lên. Không ai nhìn rõ Lục Vân đã di chuyển như thế nào. Họ chỉ thấy thanh kiếm gỗ sồi của cậu đã nằm gọn trên yết hầu của tên đệ tử kia. Mũi kiếm gỗ thô kệch nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương, ép cho tên đệ tử kia không dám nhúc nhích dù chỉ một li.
Ánh mắt Lục Vân lúc đó bình thản đến đáng sợ, không có tức giận, không có kiêu ngạo, chỉ có một sự lạnh nhạt như nhìn một sinh vật đã chết.
"Rút lui. Hoặc chết."
Giọng nói của Lục Vân nhỏ nhưng rõ mồn một, mang theo một sức nặng ngàn cân. Tên đệ tử kia run cầm cập, thanh kiếm trên tay rơi loảng xoảng xuống đất. Hắn nhìn thấy trong mắt Lục Vân không phải là sự đe dọa suông, mà là trải nghiệm của một kẻ đã thực sự nhúng tay vào máu.
Cả ba tên đệ tử hoảng sợ tháo chạy, không dám ngoái đầu nhìn lại. Từ đó, tin đồn về "Sát thần nhỏ tuổi" trên đỉnh Tuyết Liên càng lan rộng.
Lục Vân vẫn đứng đó, cậu nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn thanh kiếm gỗ. Cậu nhận ra rằng, từ khi trở về, cậu không còn thấy sợ hãi bất cứ điều gì nữa. Thế giới trong mắt cậu giờ đây phân chia rất rõ ràng: hoặc là bạn, hoặc là kẻ thù cần phải bị chém đứt. Sự im lặng của cậu chính là sự tích lũy cho một cơn bão lớn hơn. Cậu đang rèn giũa bản thân thành một thanh kiếm sắc bén nhất, chờ đợi ngày thực sự được rút khỏi vỏ để chấn động cả giới tu tiên.
